Giữa đêm khuya, Mỹ nhắn cho chúng tôi 1 cái tin rất dài. Câu chuyện em kể không có gì mới, về hoàn cảnh của một cậu bé 7 tuổi là học sinh trong lớp em chủ nhiệm. Cậu bé tên là Hải Anh. Bố mẹ cậu bé đều đang ở trong tù và có lẽ còn rất lâu nữa mới ra. Em đang sống với bà và bà em lại mắc căn bệnh ung thư quái ác. Với công việc của mình, hàng tuần chúng tôi phải tiếp xúc với nhiều cảnh đời khó khăn và bi đát hơn thế.
Nhưng tiếp đó, câu chuyện khiến chúng tôi lưu tâm hơn khi Thiện Mỹ gửi cho chúng tôi 1 bức ảnh về cậu bé 7 tuổi mặc một bộ quần áo nỉ giữa mùa hè. Lý do rất đơn giản: Quần áo mùa hè năm trước của em đã ngắn và năm nay bà không có tiền để mua quần áo mới cho em.
Thiện Mỹ kể cho chúng tôi nghe tỉ mỉ về hoàn cảnh của cậu học trò, từ việc cậu bị đau bụng làm cô giáo tá hỏa nhờ thăm khám mà lý do cuối cùng chỉ vì… đói đến việc cả tuần cậu phải ăn mì tôm vì bà đi viện điều trị, ở nhà cậu không có tiền để mua thức ăn…
“Khi biết hoàn cảnh của Hải Anh, thỉnh thoảng đi chợ em vẫn mua ít đồ ăn vào cho em ý, nhưng cứ thế này thì tội lắm chị ạ. Vì bà sẽ còn phải điều trị rất dài mà Hải Anh cũng không còn ai có thể đỡ đần được nữa. Lo nhất là càng ngày Hải Anh càng tự ti, lúc nào cũng sợ sệt, nhút nhát, bạn bè thấy vậy cũng ít người chơi với em. Vậy nên, em đánh liều gửi tin cho anh chị, mong có chút cơ hội nào để giúp em ấy”.
Cái cách mà Thiện Mỹ nói về Hải Anh khiến chúng tôi nhớ về những thầy cô thời thơ bé của mình. Sẵn sàng nấu cơm, đưa học trò về trông khi bố mẹ bận làm chưa đến đón. Sẵn sàng lau mũi, dãi, rửa vết tróc, lở và những vết lem không bao giờ hết của tuổi thơ cho những đứa học trò luôn nghịch ngợm…